Đăng ngày: 15:15 02-03-2009
Con cú trở về thăm cây bàng cũ. Ngơ ngác mất hồi lâu, nó mới nhận ra cái cây sù sụ lá kia chính là cây bàng khẳng khiu dạo cuối đông. Len lỏi vào vòm cây tối om tìm lại cái nhánh con con có hằn mấy vết móng chân cú bấu vào, con cú buồn rầu thấy cái nhánh ấy cũng không còn con con nữa, và vết móng chỉ còn mờ mờ như những vệt nước mắt chưa kịp khô. Chán ghê! Mà trời thì oi bức gớm! Tưởng cả bầu trời cũng lấm tấm rịn mồ hôi. Chán chường thả vào đêm vài tiếng “Cú!” nhưng chẳng thấy ai ném đá, hay càu nhàu suỵt đuổi. Hình như người ta đã rã rời vì nổ lực “quạt nồng” cho nhau. Hình như đã lâu quá người ta không nghe tiếng cú. Hình như tiếng cú đêm nay thiếu hăng hái mà dư thừa buồn nản…
Không có sự chào đón lẫn xua đuổi, những vật quen thuộc cũng không còn quen thuộc nữa, con cú thấy mình như đã bị bỏ quên hoàn toàn. Nó cô độc quá!... Nó càng nhớ da diết anh cú thân yêu! Nhớ đôi mắt cú nhìn đâu cũng thẳng thắn mở to trực diện không hề biết nháy đểu, giả bộ “nhắm mắt làm ngơ” hay ranh ma “mắt nhắm mắt mở” bao giờ. Nhớ tiếng cú rắn rỏi vang xa mỗi khi “Cú!” lên đều làm bọn dơi chuột giật mình kinh sợ. Nhớ cái mùi cú rất truyền thống, rất đặc trưng, rất chuyên nhất, rất thật thà, rất …rất…rất…Ôi, nhớ!....
Con cú xụ lông vì nhớ. Đêm bức bối, chỉ muốn xòe vuốt ra mà cào cấu, xé nát một cái gì đó. Lũ côn trùng không ngủ được kéo nhau ra mà càu nhàu cấm cảu. Một chàng chim heo lang thang “en éc!” bắt chuyện nhưng khi cú vừa thỏ thẻ đáp trả bằng tiếng “Cú!” thì chàng hoảng hồn bay mất dép (nếu chàng có dép). Bất đồng ngôn ngữ tai hại thế đấy! Con cú tự nhủ có lẽ phải học thêm một ngoại ngữ thịnh hành như tiếng Sơn Ca chẳng hạn.
Con cú rũ xuống vì buồn, đôi mắt ươn ướt long lanh hơn trong đêm khiến cậu đom đóm thi sĩ cứ ngỡ đã tìm thấy “một vì sao lạc” mà hớn hở lao vào để rồi ngã bổ chửng khiếp sợ đến rụng cả cánh, cứ bò lê trên chiếc lá bàng. Tội quá! Từ nay cậu ấy không còn những vần thơ bay bổng nữa mà chỉ có thể làm thơ mô tả những chiếc lá bàng các cỡ thôi. Nhầm lẫn trong tình yêu tai hại thế đấy!...
Ô cửa quen thuộc bật mở. “Người ấy” còn thức, “người ấy” bước ra ngước nhìn lên tán lá bàng. “Người ấy” đang ngắm mình- Con cú nghĩ- vì trên cây bàng có gì đáng nhìn hơn một con cú đâu? Và vì linh cảm của kẻ thức đêm chuyên nghiệp mách bảo. Con cú bồi hồi cảm động đến suýt nữa thì lộn cổ xuống đất. “Người ấy” cũng có vẻ rất xúc động, anh thở rất mạnh, vươn tay về phía con cú như van xin, như khao khát, như chờ đón. Con cú muốn nghẹt thở vì hạnh phúc nhưng nó tự bắt mình phải tỏ ra e lệ, đoan trang một chút đúng như các thục nữ cần phải thế. Nhưng rồi “người ấy” buông tay xuống, vặn mình răn rắc vài cái và trở vào nhà. Ô cửa lại khép kín im lìm như chưa từng mở ra trước đó.
Con cú cũng im lìm chìm trong bức tranh đêm tối.
Con cú cũng im lìm chìm trong bức tranh đêm tối. "
Mượn ý bác Chiêu viết thêm câu này.
Con cú đâu biết ở hốc bàng đang có một cặp mắt ẩn mình nín thở dõi theo từ lúc cú quay trở lại gốc bàng. Cặp mắt đó chút nữa khép lại thất vọng khi ô cửa kia bật mở. Cặp mắt đó đã kịp hồi sinh khi biết cú vẫn im lìm đứng trong đêm tối.
Cặp mắt nhủ thầm : Ta còn cả một đêm dài với nàng phía trước.
Hụt hẫng,...lỡ làng...nên biết đau?