(bài cũ đăng lại)
Phóng xe vun vút trên những con đường miễn cưỡng gọi là đường,
cảm giác man dại như chỉ có làn da đang cọ xát với gió kia là có thật. Rồi hẩng
một cái, tôi nhận ra mình đang trượt giữa khoảng không chỉ với cái ghi-đông xe
trên tay. Sự tỉnh ngộ về chiếc xe không hề có đã làm gián đoạn hành trình lướt gió
tung mây, tôi chới với rơi tuột xuống vực sâu thăm thẳm và … thức giấc.
Giấc mơ cứ lặp lại nhiều lần đến mức quen thuộc, đến mức tôi có
thể nối liền 2 giấc mơ lại với nhau trong đêm bằng cách khi rơi xuống ở giấc mơ
thứ 1, tôi lại tiếp tục leo lên 1 chiếc xe tưởng tượng khác và lao vút vào giấc
mơ thứ 2.
Buổi sáng, đưa con bé con đến trường Mẫu Giáo, con bé ngoan nên
cuộc chia tay của 2 mẹ con diễn ra thật hòa bình hữu nghị giữa khung cảnh
sướt mướt ầm ĩ ở cổng trường MG mỗi sáng, con chỉ thỏ thẻ dặn “Chiều nhớ rước con sớm nghe mẹ”. Ồ, mẹ làm sao
quên được chứ? Cả ngày mẹ chỉ mong đến giờ để đón con về với mẹ thôi. Và mẹ
luôn là người đến đón sớm nhất nhưng hai mẹ con lại về đến nhà chậm hơn những
người khác. Lũn cũn đi bộ bên cạnh mẹ, nhìn các bạn được ba mẹ chở vi vu lướt
qua, con ước ao “Phải chi mẹ cũng biết chạy xe
đạp để chở con, con sẽ ngồi yên hơn nó, ôm mẹ chặt hơn nó nữa kìa”. Đêm, người
mẹ trẻ lại phóng xe vụt vù trong giấc mơ.
Con bé vào tiểu học, mẹ mua cho con 1 chiếc xe đạp leo núi nhỏ
cũ. Con è ạch tập chạy, mẹ cũng lôi chiếc xe đạp của bác ra sân bóng cùng tập
chạy với con. Con vào cấp II, hiên ngang chạy xe đạp đi học mỗi ngày. Mẹ vẫn
chỉ chạy xe trong sân bóng, đi bộ trên những con đường dành cho xe và phóng xe
vụt vù trong giấc mơ.
Con lên cấp III, chưa đủ tuổi thi lấy bằng lái xe mô tô nhưng
con chạy honda vững vàng điệu nghệ như tay đua siêu cấp vậy. Mẹ đã từ bỏ những
cuộc trình diễn xe đạp trong sân bóng từ lâu, khi cần đi đâu xa thì chính con
lại làm tài xế cho mẹ. Bải hoải rã rời những giấc mơ tốc độ…
Còn lại 2 mẹ con và 1 chiếc Honda trong căn nhà. Con vẫn chưa đủ
tuổi để sử dụng xe phân khối lớn, và cũng không thể làm tài xế cho mẹ thường
xuyên. Mẹ quyết định làm cuộc đổi mới bản thân, quá độ giai đoạn xe đạp tiến
thẳng lên giai đoạn xe máy. Con nhiệt tình ủng hộ mẹ bằng cách tình nguyện làm
huấn luyện viên xe máy cho mẹ mặc dù đã từng chứng kiến thời kỳ xe đạp của mẹ ê
chề thế nào. Thế mà con đã thành công! Thế mà mẹ đã đại thành công! Mặc dù, đôi
chân của mẹ đã bầm dập đủ chỗ và chiếc Wave RS tím xinh cũng đầy thương tích
đau thương...
Bây giờ mỗi khi cầm tay lái, tôi đều có cảm giác như đang phóng
xe vào giấc mơ kế tiếp. Mọi người trong khu tập thể tò mò nhìn tôi, những người
trên đường tôi lướt xe qua cũng lạ lùng nhìn tôi. Có lẽ vì tôi thường có vẻ mặt
của kẻ mộng du và vì họ không biết rằng tôi đã đuổi bắt được giấc mơ của mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét