Trang

Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

Nhật ký của ngày xưa

Vô tình mà dòng hồi tưởng liền một mạch dù mình đã viết 2 bài riêng nhau ở 2 thời điểm khá xa nhau. Giờ đọc lại, thấy bài này giống như trang kế tiếp của "Đuổi bắt giấc mơ" vậy nên cho ăn theo luôn :D 

Mẹ dắt con đi...

Đăng ngày: 11:33 07-07-2009
Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi
Con đi trường học, mẹ đi trường đời
Mình ở xứ sông rạch nên lắm cầu kỳ, loại nào cũng có, nhưng con may mắn lớn lên trong thời buổi thiên hạ đã xóa xong mọi thứ cầu khỉ, cầu tre, cầu ván… lắt lẻo kia. Mẹ cũng không biết ru con bằng câu hát ví dầu như những bà mẹ miền Nam truyền thống. Mẹ thường tranh thủ tập các tiết mục của mình trong lúc dỗ giấc cho con. Kết quả là con vừa ngủ say vừa thuộc tất cả những vai diễn của mẹ. Kết quả là con đã bị tiêm nhiễm loại máu hát ca của mẹ đến toàn phần. Kết quả là cho đến bây giờ mẹ cũng chưa từng dắt con đi trên một cây cầu lắt lẻo nào.                    

          Những ngày này con đang đứng trước một cây cầu quan trọng của đời mình. Mẹ gác lại mọi công việc đang hối thúc trí não của mẹ, khiêu khích cái ví rỗng của mẹ để chạy lên Cần Thơ dắt con đây. Chèn ơi, người ta “dắt” nhau đông nghẹt … thở. Mẹ “dắt” con bằng cách ngồi đằng sau cho con chở luồn lách giữa 1 khối xe cộ đông đặc, chiếc nào cũng sốt ruột chen lên phía trước rồi thô lỗ phụt khói vào mặt kẻ vừa lịch sự nép qua nhường đường. Nếu không giao tay lái cho con thì mẹ chịu chết, không chết vì bị chẹt thì cũng chết vì sặc khói (vì mẹ nổi danh là tay lái nhường người đi bộ mà). Cuối cùng hai mẹ con cũng “dắt” nhau vào được khu phòng thi. Bao nhiêu là người và bao nhiêu là tình thương yêu lênh láng cả khuôn viên trường Đại học. Những Ba mẹ đủ mọi tầng lớp, những con cái tính cách khác nhau, tất cả đều lộ vẻ hồi hộp và lo âu. Mẹ cố tìm cách pha trò cho con đỡ căng thẳng: “Kìa, chú công an gầy nhom phải vác bao tải đề thi to nặng quá!” “ Cái cậu to cao kia là phụ huynh hay là thí sinh vậy ta?”… Con khúc khích cười mãi cho đến khi cánh cửa phòng thi rộng mở. Con bước lên cây cầu Đại học với nụ cười trên môi. Mẹ vẫn không “dắt” con được chút nào, chỉ biết đứng nhìn theo và … hít khói của thiên hạ!


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét