Trang

Thứ Ba, 16 tháng 5, 2017

Mẹ kể con nghe (1)

(Bài cũ là "Nói với con gái")
Đăng ngày: 18:01 30-10-2008

Hai mẹ con ngồi sắp xếp lại kho hình ảnh gia đình, chợt con hỏi: Hồi bằng tuổi con, mẹ như thế nào hở mẹ?”… Ừ, con không thắc mắc sao được vì không có một tấm hình nào của "Mẹ tuổi 17", thậm chí mở rộng giới hạn từ 10 -20 tuổi cũng không. Cứ như không hề có con bé Tâm mũm mĩm như cục bột hay cô thiếu nữ Tâm của độ tuổi trăng tròn rực sáng nhất đời một người phụ nữ.Nói gì với con gái đây? Ký ức bảng lảng , mập mờ, xa xôi …
"Mẹ tuổi 14" từ giã thành phố Đà Nẵng thân yêu, từ giã lũ bạn bồ chao chí chóe, theo ông bà ngoại vào Nam. Những giọt nước mắt chia tay rơi rất chậm, mãi sau khi chia xa mấy tháng Tâm14 mới từ từ nhỏ giọt nhớ thương. Ngày ra đi Tâm vui như Tết, hót như khướu suốt chuyến tàu ĐN-TP.HCM, suốt chuyến xe từ TP về miền Tây rồi từ thủ phủ miền Tây về miền cực … khổ. Cái miền cực khổ ấy có cái tên rất “không lối thoát” : Kinh Cùng. (sau này mới biết còn nhiều địa danh khác quanh vùng cũng ấn tượng lắm. Ví dụ: Vĩnh Viễn, Sậy Níu, Mang Cá, Cái Răng, Xẻo Môn …tóm lại rất nhiều Cái, nhiều “Kinh” và cũng nhiều “Xẻo”). Chỗ ở mới là 1 khu vườn nhỏ nằm đầu doi kinh Tám Ngàn Cụt, căn nhà cột tre lợp lá dừa nước mát rượi vì gió sông từ phía trước thổi vào, gió đồng đằng sau thổi tới. Đêm về tịch mịch dưới ánh đèn dầu nghe lũ uềnh oang trả treo nhau từng gióng một…

      Tâm15 bập bõm chèo xuồng ba lá đến các lò đường xin xác mía vụn về làm chất đốt. Sợ nhất là khi lên, xuống xuồng, chân trên bờ chân dưới xuồng không hợp đồng chặt chẽ là xuồng bạt khỏi bờ, người tõm xuống sông ướt ngoi ngóp. Cũng may, Tâm đã có mấy tháng rèn luyện bằng cách ôm cây chuối bì bõm quấy sình đục cả khúc sông nên Tâm bao giờ cũng leo lên bờ thành công mà không nếm chút nước sông nào. Ngôi trường mới tuy nhỏ chỉ bằng 1/5 trường cũ nhưng cũng là “nơi bình yên chim hót” nhất vùng. Bạn cùng lớp phần lớn là nam sinh, rất ít nữ sinh vì dân bản xứ vốn tâm đắc với câu “Lấy táo (1 loại thùng) đong lúa chớ không ai lấy táo đong chữ”. Con gái tuổi 15 ở nhà làm ruộng chờ ngày xuất giá vu qui. Các bạn trong lớp cũng nhiều độ tuổi khác nhau, học bữa đực bữa cái, vì ghe xuồng hư chưa mua được cái mới hoặc vì mùa vụ cần phụ tiếp gia đình. Có bạn học dăm tháng lại nghỉ qua năm sau cắp tập vào học tiếp. Tâm nhỏ tuổi nhất lớp và cách ăn mặc cũng không “đụng hàng” với ai trong lớp. Các bạn nữ đều mặc quần ống xéo, áo bà ba hoặc kiểu gần gần với bà ba; Tâm cứ quần tây áo sơ mi như 1 thằng con trai (vì chưa quen mặc bà ba mà cũng không có bà ba). Các nữ sinh rẽ tóc ngôi giữa vuốt dầu dừa láng bóng, chải thật sát ra phía sau cuộn vòng cặp lại; T có mái tóc trước trán dựng đứng vì cái xoáy trâu ( má nói gọi là xoáy trâu vì ai “sở hữu” nó thì tánh lì như trâu, ui oan ức quá!) luôn buộc đuôi gà nhỏng nhảnh. Một số bạn lại làm duyên bằng cách bịt răng vàng (Sau này khi mode răng vàng bị lỗi thời, lại có câu hát chọc ghẹo “Cười lên đi cho răng vàng sáng chóe…” hay “Cười lên đi cho anh mồi điếu thuốc..”). Dù vậy, tuổi trẻ thường dễ hoà nhập nên những tình bạn thân thiết cũng manh nha nảy chồi…
(ảnh đẹp cù lao Vàm Nao từ nguồn internet)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét