“Kể từ đầu đội vai mang
Xuống khe bắt ốc, lên ngàn hái rau”- Lý Bắt ốc
Một ngày như mọi ngày của năm
1984, anh K - Trưởng ban VHTT xã H đến nhà tìm gặp Tâm. Đang nhọ nhem đánh vật với
nồi cám heo sau vườn chuối, nghe các em gọi vào mà Tâm cứ tưởng chúng đùa, vì
khách đến nhà thường là để tìm ba má hay chị lớn.Nhưng Anh K rất nghiêm túc đề
nghị Tâm tham gia đội văn nghệ kiêm công việc trực đài Truyền thanh xã. Lạ chưa,
cho tới lúc ấy Tâm vẫn chưa bao giờ hé lộ một chút tài năng nghệ thuật của mình
mà. Thì ra vì chị lớn là giọng ca đang lên của ngành Giáo dục huyện nên Tâm cũng
được thơm lây. Anh K có biết đâu Tâm và chị không hề giống nhau về cả ngoại hình
lẫn chất giọng. Chị lớn có giọng hát dân ca ngọt lịm còn Tâm thì cứ “Cuộc
đời vẫn đẹp sao” hay “Ngọn lửa
cao nguyên” là gào khỏe nhất. Nhưng anh K quả quyết rằng Tâm chính là một “nhân
tài còn nằm trong lá ủ” và đã đến lúc Tâm rũ sạch lá lú để đứng lên
vụt sáng. Nghe mà thích mê, sướng tê! Vậy thì rũ lá nè, đứng lên nè, và …. bật
loa truyền thanh mỗi sáng, trưa, chiều mà gióng giả đọc “Đây là tiếng nói
của đài Truyền thanh xã H! Mời bà con và các bạn theo dõi chúng tôi chuyển tiếp
đài huyện”- Hết! Nhiệm vụ thật đơn giản, đều đặn như một cái đồng hồ nói.
“Ngồi đồn thủ cái trống treo
Miệng
kêu ghe ghé tái hồi trống quân”- Lý Bản Đờn
Nhưng đến Hội diễn VN quần chúng huyện thì T thật sự thích
thú trước một thế giới mới, thế giới sân khấu rộn rã âm thanh và rực rỡ ánh đèn
màu (tuy rằng sân khấu văn nghệ quần chúng thì âm thanh không được rộn rã
lắm và ánh đèn cũng hơi hơi rực rỡ thôi, nhưng với một con nhỏ vừa rời vườn
chuối như T thì mọi thứ đều tuyệt vời!) Đứng đằng sau “cánh
gà” chờ đến lượt diễn mà cứ ngáp liên hồi, nước mắt ứa ra nhòe
nhoẹt (Sao quái vậy ta?). Một “tên” trông có
vẻ là tân diễn viên liền lân la chia xẻ kinh nghiệm:
“ Tâm lý căng thẳng phải không? Tui mà căng thì tui lại mắc tiểu. Không
sao, cứ hít sâu vô rồi từ từ thở ra…” Đang hì hụi hít thở thì một “đàn
chị” chợt phát hiện : “ Chèn ơi, sao giờ này còn chưa mần mặt?”.
À, thì ra T chưa hóa trang mà thiệt tình cũng chẳng biết “hóa”
ra gì, “trang” ra sao nữa. Thôi đành năn nỉ mà giao phó cái
mặt mình cho đàn chị muốn “mần” gì thì “mần”
vậy. Thế là Tâm hiên ngang bước lên sân khấu mà không ai biết rằng phía sau hai
cái bánh cam được đàn chị trét vụng về
trên gò má là nỗi sợ hãi xanh xao, bên dưới bộ đồ bà ba óng ả thướt tha là
cái bản lĩnh sân khấu non nớt đang run lập cập. Nhưng cuối cùng Tâm cũng hoàn
thành xuất sắc vai trò, đạt giải diễn viên xs huyện, rồi đạt giải tỉnh, lại
liên tục đạt các huy chương Vàng, Bạc khu vực phía Nam và toàn quốc… Cứ thế, Tâm ngày càng dấn sâu vào sân khấu. Nhưng đó là chuyện của mấy năm sau, Tâm chỉ công
tác ở Ban VHTT xã H một năm rồi chuyển về Đội Thông tin Lưu động huyện V...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét