Nói gì với con đây? Tuổi 16 của mẹ như viên đá cuội lăn tròn dưới bước chân đời…
Tâm 16 là 1 bà
nội trợ nhỏ với 4 đứa em lau nhau và má lại vừa sanh em bé Út
Thêm. Việc buôn bán gặp nhiều thua lỗ, Ba
đi ghe chở trấu biền biệt, chị lớn vào Sư
phạm cấp tốc. Tâm phải nghỉ học để phụ tiếp má buôn bán. Dậy từ 4 h sáng xuống
các bến sông đón ghe cân hàng đưa lên chợ bán. Những cần xé khoai, bắp, củ ấu,
trái cây… tròm trèm cả tạ, hai má con mỗi người một bên cứ thế bước chuyền từ
ghe này sang ghe khác để lên bờ vào chợ. Má thấp hơn Tâm gần 15 cm nên phần
nặng cứ nghiêng trút về phía má. Thương má quá mà chẳng biết làm
sao! Quyết định làm kinh tế, Tâm hốt về một ổ vịt xiêm lai, chăm còn hơn chăm con
mọn (là bây giờ mới nói vậy chứ hồi ấy thì đố biết “con mọn”
là con gì). Cưng đến mức bọn vịt quên luôn năng khiếu bẩm sinh về bơi
lội. Có chú vịt mãi chơi rơi tõm xuống mương cứ thế chìm dần đến gần nửa người,
Tâm phải dùng gầu tưới mía vớt lên. Nuôi mới 2 tháng mà các chú
kíu đã xem xem 1,5 kg mỗi chú, Tâm hí hửng mơ đến một ngày mai tươi đẹp bầy vịt
thành bầy heo, heo lên dê, dê biến ra bò… Bỗng “bụp”
một phát, chị lớn về xin tiền sinh hoạt phí để đi thực tập, nhìn má lo lắng tính toan,
Tâm đành “bye bye” bầy vịt…
Ba bị bạn xấu lừa mất hết
cả tài sản, trở về nhà sống thầm lặng như chiếc bóng, nhẫn nại lắng nghe lời
cằn nhằn rả rích của má. Chị lớn đã ra trường trở thành cô giáo vùng sâu khi
mới tròn 19 tuổi. Học trò vùng sâu mới học tiểu học mà mặt già câng, chăm đến
lớp vì yêu cô giáo hơn là muốn học , được
cái trò rất ngoan và phụ huynh rất quí cô. Ở vùng nầy nhà nào cũng có ao cá vồ
bên nhà vừa làm kinh tế phụ vừa làm nhà vệ sinh lộ thiên, cầu thường được bắc sát cạnh lối
đi che tạm bợ bằng vài tấm lá dừa nước. Sáng sáng cô giáo đi dạy ngang qua, phụ
huynh học sinh cứ thiên nhiên ngồi “trút nỗi lòng” mà vẫn tươi cười vồn vã chào
hỏi khiến cô giáo ngượng tím người.Đã vậy, con đường đến trường tuy
có “cây xanh lá vây quanh” nhưng cũng lắm lầy lội và bao nhiêu là cầu khỉ. Cái “nhịp cầu tre bước chân êm êm” ấy chỉ có
trong bài hát thôi, còn cầu khỉ ngoài đời nhất định bắt người đi qua phải đu như khỉ mới thành công. Đi cầu khỉ sợ nhất là cầu khỉ bằng tre vì
thân tre mà có dính chút sình non vào thì tha hồ mà đo ngang, đo dọc, đo
đủ kiểu; mà nó lại rỗng ruột, và nó lại đong đưa… Tuy vậy, vẫn còn có loại cầu
còn “khỉ” hơn cả cầu khỉ gồm một nhánh cây cong queo gác hờ lên hai bờ
mương. Cô giáo trẻ thường khi phải quay về nhà trong bộ dạng
nhếch nhác của Cô bé Lọ Lem, sách bút rơi mất cả.
“Cầu tràm ai bắc lắc lay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét