Chừ em đã là mụ già lẩm cẩm
Thời gian bôi lem luốc vệt buồn lo
Cháy lòng tàn nhuốm muôn sợi tóc tro
Vừa níu nhớ đã vuột quên ngơ ngác
Chừ em thành con cú xù cô độc
Xé đêm thâu bằng tiếng gọi lẻ loi
Chui rúc trong xó tối cuộc đời
Đôi cánh rã ôm giấc mơ phù phiếm
Chừ em giống như nữ tu khổ hạnh
Sám hối khôn nguôi tội chưa phạm bao giờ
Giữa ngục luyện vẽ thiên đàng huyền ảo
Lặng nỗi gần, ray rứt chuyện xa xôi
Chừ em biết càng đi càng lạc lối
Bao nẻo người còn chen chúc lấn xô
Bàn tay nớ một lần quên nắm chặt
Lạc mất nhau, em biết mô tìm?...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét