Trang

Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017

Vẫn nhớ y nguyên...

Nhìn mèo nhớ chó 
(bài cũ)

Tôi không thích mèo. Con vật đó luôn làm tôi ngại ngần bởi dáng vẻ õng ẹo quá mức, những động tác tự ve vuốt bản thân trong khi đôi mắt thì cứ quắc lên rừng rực. Thế nhưng tôi vẫn sẵn lòng cho 1 ả mèo hoang cùng ở chung dưới 1 mái nhà vì thương hại cô nàng không chốn dung thân. Những hàng xóm của tôi rất yêu mèo nhưng lại không chấp nhận mèo hoang. Họ cần bảo vệ gia phong lễ giáo cho những cô cậu mèo cưng trong nhà mà một con mèo hoang cũng ngang bằng 1 chiếc xe vận tải chở đầy virus thói xấu. Vậy là ả mèo hoang trở thành đối tượng của chương trình “Khắp nơi xua đuổi”. May mà trực giác nhạy bén của con thú hoang đã mách bảo cho ả mèo một nơi nương náu lý tưởng nhất trong cả khu tập thể: căn nhà của kẻ ghét mèo. Hơn thế nữa, ả lại chiễm chệ ngự ngay ở phần la-phông trên đầu giường nằm của tôi. Kể thì cũng chẳng đụng chạm gì đến nhau nếu không nhằm mùa yêu đương của loài mèo. Những cuộc hẹn hò tình tự của ả làm phiền thiên hạ ghê lắm. Nhưng tôi sẵn lòng tha thứ cho ả như tôi đã luôn tha thứ cho những phiền nhiễu của những kẻ nhân danh tình yêu khác (vì thật ra không tha thứ thì cũng chỉ mang mãi cái bướu bực tức thối tha mà mau già chóng chết chứ chẳng để làm gì). Vậy là tôi chung sống hòa bình với một ả mèo hoang, thỉnh thoảng hòa âm với ả bằng một bè rất trầm toàn những câu chửi lén mà ả không bao giờ hiểu và không thèm hiểu. Những lúc đó tôi da diết nhớ về các chú chó thân yêu, những con vật khôn ngoan, trung thành và đáng tin cậy. Con Búp là con chó đầu tiên làm bạn cùng tôi từ khi chuyển sang khu nhà mới rộng rãi và khá nhiều không gian riêng tư so với khu tập thể trước chỉ vỏn vẹn 1 căn phòng 12m2 ngăn cách nhau chỉ 1 bức vách ván ép mỏng. Từ 1 buồng nhỏ hẹp bước ra một căn rộng gấp 4 lần nên tôi thấy thênh thang choáng ngợp quá, mà Voi Bố thì đi vắng luôn luôn. Khu nhà nằm trơ trọi giữa 1 bãi đất trống mông mênh, đêm ễnh ương ềnh oang gọi nhau hớt hãi, thỉnh thoảng tiếng cú cộc cằn buông gióng một. Tôi sợ! Tôi luôn sợ những gì tôi chưa thấu hiểu. Hai Xù khoe “Con Mi nhà anh vừa sanh 1 bầy đẹp lắm toàn chó xù, em thích thì anh cho 1 con”. Hai Xù không nói phét, bầy cún đều xù như …chó xù, chỉ trừ 1 con. Đó là Búp của tôi, con chó xấu xí nhất bầy. Búp không xù đã đành, lại hom hem gầy yếu, vai chiếc rúm ró, vá đụp vá chằng. Búp khảnh ăn và hay mơ mộng, thường nấp hàng giờ trong luống rau để ngắm bướm bay. Vai trò vệ sĩ hoàn toàn không thích hợp với nó. Tôi tự an ủi mình rằng với một con chó không quan tâm đến ăn uống thì sẽ không có chuyện “tham mồi bắt bóng”, hay ít ra thì Búp của tôi sẽ không xơi nhằm bả chó của bọn cẩu tặc và có thể làm bạn cùng tôi đến ngày lông bạc răng long. Búp không xơi bả chó cũng không sống được đến lông bạc răng long. Nó mắc chứng co giật như người động kinh. Mỗi lần lên cơn thì toàn thân vặn vẹo, hôn mê, miệng xều dãi nhớt. Tôi và Voi Con chỉ còn biết kinh hãi đứng nhìn. Những cơn co giật càng ngày càng nhiều cho đến một ngày con Búp lịm hẳn đi không tỉnh lại được nữa. Tôi nhờ người chôn Búp ngoài bãi đất hoang. Bây giờ ở đó là nhà VH thiếu nhi, con Búp suốt ngày nằm nghe bọn trẻ con tung tăng múa hát.
Cái chết của con Búp vừa giải thoát chúng tôi khỏi phải đau lòng mỗi khi chứng kiến cảnh lên cơn của nó nhưng cũng làm tôi thấy mất mát thiếu vắng. Luống rau đã bị cắt trụi và lũ bướm không còn bay lượn nhắng nhít nữa. Tôi thấy căn nhà tẻ nhạt làm sao. Ở cách xa 200km, Voi Bố cũng bị nỗi buồn của tôi phủ sóng. Vậy là một ngày kia Voi Bố bế bồng Chíp về sum họp gia đình. Chíp có vẻ mặt tươi cười và dáng dấp của 1 chú bê khiến tôi nghi ngờ rằng có thể nó là kết quả của một mối tình éo le ngang trái giữa một Juliet Bò và một Romeo Chó. Chíp hiền ngoan quấn quít  bên tôi còn hơn cả Voi Con. Chíp có một tâm hồn yếu đuối ẩn trong thể xác lực lưỡng. Một con tắc kè mới nứt mắt cũng làm nó sợ cuống cuồng. Mỗi ngày có đến vài lần nó quýnh quíu chạy đến nép vào tôi, bốn chân lẩy bẩy, lớp lông vàng mịn phập phồng hoảng hốt.Chíp lại chẳng màng để mắt đến các nàng Milu, Kiki, Bích La… xung quanh. Khi những cậu bạn Nato, Sumo, Hugo… hừng hực lửa tình chạy rông khắp xóm thì Chíp như một thái giám tận tụy trong hậu cung nhà tôi. Và tôi yên tâm lắm. Tôi đinh ninh Chíp công công sẽ sống thọ ngang với con chó đạt kỷ lục Guiness về sống lâu. Lâu đài niềm tin đó đã sụp đổ tan hoang vào một buổi sáng xấu trời, Chíp công công đi ra khu vệ sinh dành cho các quí ông 4 chân và mất tích. Khi đi Chíp công công mặc complet vàng da bò, cổ đeo yếm trắng, cao 80cm, nặng khoảng 20 kg, môi đen nhánh, mắt to hơi xếch, hay cười vu vơ, hiền lành thân thiện… Tôi chờ đợi đến chiều vẫn không thấy tăm hơi Chíp đâu (lần đầu tiên trong đời tôi phải chờ đợi lâu đến thế). Tôi chạy bổ ra tất cả các quán cầy tơ, cầy già, cầy ghẻ… trong thị trấn với hy vọng còn thấy Chíp đang nằm bẹp trong 1 xó cũi nào đó để kịp chuộc về. Đêm đến, tôi tuyệt vọng thấy mình lang thang trong một thế giới đầy chó các loại mà không có Chíp của tôi, giật mình tỉnh dậy nước mắt đầm đìa gối…
Không hay biết về chuyện bất hạnh của Chíp, Voi Bố hân hoan ẵm về một em cún cho nó có bầu có bạn. Em cún rất xinh, lông dày mượt, trắng đen rõ ràng, em còn có cặp kính râm cực mốt như Batman. Em cún nhập gia cùng lúc tôi có chiếc điện thoại di động đầu tiên nên tôi chẳng cần suy nghĩ lâu la gì mà cứ gọi là Sim. Như cô công chúa Trung Hoa giắt kén tằm vào tóc về nhà chồng nơi xứ lạ, Sim mang theo về nhà tôi vô số bọ chét và ve chó khiến cả tháng trời tôi bận rộn với các loại thuốc và xà phòng đặc trị mới truy quét sạch được mớ hồi môn đó của Sim ta. Được cái Sim rất hợp tác, nó cứ ngủ khò mặc kệ cho tôi vần vò bới lông tìm gì cũng được, tôi có thể xoa xà phòng sủi bọt ngập ngụa mắt mũi mà nó vẫn đứng yên dù loài chó thường rất sợ nước. Nhờ vậy mà Sim lúc nào cũng thơm tho mượt mà. Càng lớn cô nàng càng xấu xí, mặt mũi vêu vao đúng chủng tộc chó Fox. Nhưng Sim không quan tâm nhiều đến ngoại hình của mình, nó biết dù có xấu xí hơn nữa thì tôi cũng vẫn yêu thương nó như thế thôi. Sim thích nằm võng đong đưa, nó tì người sát mép võng rồi lăn tõm vào trong gọn gàng, thậm chí còn tiện chân đạp vào vách tường cho võng không ngừng đưa đẩy. Những hôm tôi đi công tác xa không ngủ ở nhà, Sim đã làm xóm giềng sợ điếng khi cứ đưa võng cót két giữa đêm khuya. Khác với Búp và Chíp  hiền lành cả thẹn, Sim là cô chó gái bé nhỏ có cá tính mạnh mẽ. Cộng với ánh mắt huyền bí ẩn sau cặp kính râm đen thui, Sim làm các chàng chó già trẻ quanh vùng chết mê chết mệt mà các nàng chó thì chẳng dám hó hé gì. Nhưng Sim khá kín đáo trong chuyện yêu đương nên dù tôi quản lý nghiêm ngặt giờ giấc sinh hoạt của nó mà vẫn chịu không biết được cậu chàng nào là tác giả cái bụng bầu óc ách của cô nàng. Sim đẻ được 4 bé cún xinh xinh, à không, thật ra là 3 bé cún xinh giống y mẹ Sim và 1 bé cực xấu. Và cũng như Voi Bố ngày trước đã từng mắc lừa vẻ xinh xắn của Sim lúc bé, 3 người bạn của tôi đã nẩng 3 bé cún kia ngay cái nhìn đầu tiên. Tôi giữ cậu bé nhọ nhem còn lại với mẹ Sim. Như người Nam bộ ví von “Xấu như mắm”, tôi cũng gọi chú cún Cadimodo kia là Mắm. Mắm có màu lông của một con mèo mướp xơ xác, 4 chân ngắn tủn, thân mình dài ngoằn, mặt vêu vao … tóm lại là một nhan sắc đúng nghĩa “cẩu tạp chủng”. Mắm mắc bệnh tự kỷ. Suốt ngày nó nằm dưới gầm tủ trong buồng, nó chỉ ra ngoài vào bữa ăn và chọn bờ cỏ sau nhà làm nơi trút niềm tâm sự. Tôi là người duy nhất được Mắm tỏ vẻ thân thiện bằng cách mò đến liếm mấy phát vào bắp chân mỗi khi tôi bước vào buồng. Sim đối xử với Mắm hết sức dịu dàng và có phần dè dặt. Mỗi khi Mắm đói bụng đi ra khỏi buồng, Sim đang ăn lập tức ngừng lại lùi ra đứng bên cạnh âu yếm nhìn Mắm uể oải nhơi cơm. Hình như Mắm không hứng thú với bất cứ điều gì trên đời. Một ngày tôi trở về nhà sau 1 chuyến công tác thì không thấy Mắm đâu nữa, Voi Con chẳng biết Mắm mất tích lúc nào. Sim thẫn thờ đưa võng, mắt rượi rượi buồn…




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét