Chuyện nhỏ trên xe buýt
Đăng ngày: 21:32 21-11-2008
Đã
5 năm kể từ ngày tỉnh CT phân thân ra 2 mảng chợ, quê riêng biệt. Thành phố CT
kiêu sa lóng lánh trong bộ y phục đẳng cấp trung ương nổi bật bên cô em HG quê
kệch, hẩm hiu áo bà ba quần bà tư đóng phèn vàng chạch. Tuy vậy, vẫn còn một
sợi tơ tình cảm vương vấn giữa đôi đũa lệch, đó là 2 chiếc xe buýt hàng ngày âm
thầm đưa rước những CNVC nhà nước từ CT đến khu hành chánh tỉnh HG vào buổi
sáng và chuyến ngược lại vào cuối buổi chiều. Năm năm ngược xuôi trên đúng 1
tuyến đường 60 km, trên cùng một chiếc xe, với chừng ấy hành khách. Nói cho
đúng thì hành khách đã có sự thay đổi, 1 số nhỏ hành khách có não bộ phát triển
đã rời phương tiện vận chuyển công cộng để chuyển sang phương tiện khác phù hợp
với tầm cỡ hơn; số khác có đôi chân nhanh nhẹn khỏe chen, mạnh chạy thì đã mau
chóng trở về thành phố bên sông Hậu sau khi ôm trọn số tiền trợ cấp cho CB đi
xây dựng tỉnh mới; số ít kém chịu đựng, khó thích nghi môi trường làm việc mới,
tư tưởng ngại khó đã tự ý bỏ việc… Bây giờ, trên những chiếc xe buýt CT-VT chỉ
còn lại lực lượng CNVC nhà nước ưu tú nhất, kiên trung nhất, năng động nhất, nhiệt
tình nhất… nói chung đã qua thử thách sàng lọc nên có thể kết luận
là mọi thứ đều “nhất”.
Tôi lơ
ngơ láo ngáo bước lên 1 trong 2 chiếc xe buýt ấy vào 1 buổi chiều như mọi buổi
chiều. Đó là chuyến xe cuối cùng trong ngày sẽ đem trả những công chức mệt nhoài
sau một ngày cố thủ văn phòng trở về CT, tôi là người khách cuối cùng cho chiếc
ghế trống cuối cùng. Chiếc ghế cuối cùng ấy nằm ở một vị trí đặc biệt: ở giữa
hàng ghế cuối cùng, trông bệ vệ vì cao hơn hẳn các hàng ghế trên và đối diện
với lối đi trên xe. Có lẽ chính vì sự đặc biệt đó nên nó luôn thảnh thơi không
phải đối mặt với… bàn tọa yêu kiều của ai cả. Ngoại trừ chiều hôm ấy, vì tôi sẽ
là người hành hạ nó với đủ kiểu nhún nhảy mà chặng đường liên tỉnh lộ đã hứa
hẹn một nhịp điệu phong phú và sôi động. Trên xe toàn các đấng mày râu (thật
ra cũng có thành phần có mày không râu đúng chuẩn cán bộ nghiêm túc), các nữ CNVC
thường thong thả trong công việc nhưng rất mau mắn khi được “trở về mái nhà
xưa” nên đã kịp nhồi bằng hết vào chuyến xe đầu tiên. Tôi cảm thấy mình giống
một nữ hoàng khi là người phụ nữ duy nhất trên xe và chiễm chệ ngồi ở cái vị
trí vừa cao ngạo vừa trung tâm đến vậy. Nhưng những người đàn ông trên xe hình
như tránh nhìn tôi, có lẽ vì họ mệt mỏi, có lẽ vì họ đang nóng lòng về nhà,
cũng có lẽ vì tôi chẳng có gì đáng nhìn cả. Ở vị trí của mình, tôi có thể phóng
cái nhìn toàn cảnh trên xe và cả con đường đang lao vun vút về phía tôi. Tôi
phập phồng tưởng tượng nếu xe thắng gấp thì tôi sẽ bay vù lên mà ôm chầm lấy
cần số bên cạnh bác tài, hoặc nếu nhanh tay một chút thì trong lúc phi thân tôi
sẽ chộp được một trong những cái vòng giữ thăng bằng đang lủng lẳng trên đầu và
sẽ nhịp nhàng đong đưa như quả lắc đồng hồ treo tường vậy. Tôi cảm thấy tiếc vì
đã không học múa để có thể tạo một hình tượng đẹp trong trường hợp như thế này.
Bất chợt, cách 2 hàng ghế phía trước đứng phắt dậy một ông “em” sầm sầm đi đến
trước mặt tôi với một quyết tâm sắt đá “Chị đổi chỗ với em đi, chị ngồi đây sẽ
chịu không nổi tới CT đâu”. Ôi trời, chị tuân lệnh ông “em” ngay lập tức vì chị
cũng biết khả năng chị lắm, chụp giựt kém mà bay nhảy càng kém hơn. Chỗ của ông
“em” nhường cho đúng là dễ chịu hơn chỗ cũ thật, tôi có thể ngồi với dáng vẻ
đoan trang nết na hơn trước. Nhưng không khí trên xe bỗng dưng thoảng mùi nghi
hoặc. Những ánh nhìn lia nhanh về phía 2 kẻ lộn xộn vừa đổi chỗ cho nhau. Tôi
cảm thấy bối rối vì đã phá hỏng cái đội hình quen thuộc của họ, đã làm cho ông
“em” nọ trở thành kẻ tách rời tập thể, đã gây nên một không khí ngượng ngùng
giữa những người rất gắn bó với nhau. Suốt chặng đường 60 km, mà chẳng ai nói
cười tiếng nào, tôi bứt rứt trong đám đông im lặng ấy, tự hỏi những chuyến xe
buýt chiều có phải luôn luôn câm nín rã rời như vậy không? Hay những người đi
xây vùng đất mới (như các diễn văn, phát biểu trong hội nghị, hội thảo vẫn
nói về lực lượng CB được phân công công tác ở tỉnh HG như vậy) đã mỏi mòn
tiêu hao sức sống đến mức thờ ơ buồn chán? Hay nhịp điệu đều đặn của cuộc sống
đã khiến cho người ta trở nên nặng nề, chai lỳ? Dù sao thì cũng vẫn còn có
người dám phá vỡ, dám làm khác đi như ông “em” nọ (không phải vì biết ga
lăng mà bà chị khen đâu). Mạnh mẽ và sẵn sàng đương đầu với khó khăn –
không phải là nét đẹp của nam tính hay sao? Nếu ai đó đã từng ngồi chung với
tôi trên chuyến xe chiều ấy , hôm nay tình cờ ghé xem entry này, hãy cho tôi
một câu trả lời và tôi mong là mình đã quá nhạy cảm, đã nghĩ sai về những người
đồng hành hôm ấy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét