Trời ráo hoảnh chỉ mình ta rưng rức
Có buồn chi mà không dứt sụt sùi
Chẳng ngóng trông ai sao đỏ mắt?
Ai nhắc tên đâu cũng hắt hơi?
Ra đường lắm lúc nhằm phải gió
Thôi đành bó gối ngắm bóng mình
Sả, gừng, lá bưởi vầy sương khói
Ta cảm rồi đời mới thấy lên hương...
(Hình ảnh coi chơi, muốn liên quan thì liên quan, không muốn liên quan thì không liên quan :P )
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét