Trang

Thứ Ba, 13 tháng 6, 2017

Tôi & Nó

Đăng ngày: 20:20 08-02-2009

       Nó đó! Thủ phạm làm tôi đau đớn mấy ngày nay trong bệnh viện, đau đớn vì một cuộc ly khai đẫm máu.
      Nó đã sống chung cùng tôi gần  chục năm trời, không sưng xỉa làm mình làm mẩy ngay cả khi tôi khó chịu chọc ngoáy lung tung, nhẫn nại tiếp nhận và giải quyết tất tật những thứ “hầm bà lằn” mà tôi tùy hứng nhồi nhét vào. Một đồng sự như vậy thì còn gì đáng mơ ước hơn? Tưởng rằng tôi với nó sẽ sống cùng nhau đến đầu bạc răng long…
      Nhưng hỡi ôi, nó là một kẻ ngang tàng giữa bầy đàn. Nó lệch khỏi quĩ đạo đến 900 ! Thiên hạ đồng loạt lên án nó. Những chuyên gia có kinh nghiệm dày cộm  và trình độ cao ngất đã phân tích cặn kẽ về những nguy cơ mà tôi sẽ gặp phải khi chứa chấp một “tên” cá biệt như nó. Tôi sắp bị liên lụy vì nó. Và tôi đầy yếu đuối, tầm thường, sợ hãi…Tôi đã quyết định dứt bỏ nó để bảo vệ bản thân mình.
      Cuộc xử quyết diễn ra thật nặng nề, ghê sợ. Chỉ có tôi là người thân quen duy nhất đưa tiễn nó trong giờ phút sau cùng. Tôi ngây dại bước đi giữa những bóng người bịt mặt, đi qua căn phòng đầy những dụng cụ tra tấn lạnh tanh. Tôi mơ hồ thấy mình nằm sõng sượt, phủ kín drap trắng toát, khắp tay chân kiềm kẹp bùng nhùng dây nhợ, miệng há to mà không kêu được tiếng nào… Hình như đây là cuộc hành quyết chính tôi!
       Bây giờ nó nằm đó, trơ trụi, xấu xí, không còn chút liên hệ nào với sự sống. Ai bảo mi dám nhảy ra khỏi hàng ngũ đã sắp xếp? Ai bảo mi thích tách rời tập thể? Kẻ chơi trội kia ơi! Thôi hãy an nghỉ dưới gốc cây khế sau nhà, nơi mỗi trưa hè ta cùng mi  ngồi nhấm nháp những quả khế ngọt lịm, lắng nghe lão gà trống bên sông lẩm cẩm khoe giọng gáy khản đặc. Yên nghỉ đi nhé, biết đâu  ngàn năm sau sẽ có một cô nàng da đen tóc quắn cầm trên tay chút hóa thạch dị kỳ mà ngẩn ngơ rung động về một mối dây tiền kiếp xa xôi?...


Vĩnh biệt cái răng hàm số 38 của tôi!...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét