(bài cũ)
Ngày đầy nắng cháy bỏng giàn hoa giấy
Loang lổ sân từng đốm mắt không hồn
Người phơi ra những nhăn nhó trần truồng
Kẻ lẩn trốn vào mát lành vay mượn
Ngày vắng gió lũ ve rền rỉ hát
Khúc hòa âm không điệu tính âm u
Cây im lìm buông thõng bóng sầu tư
Sông chết lặng lục bình nghi ngút tím
Ngày mưa đến nhoi nhói xuyên tim lá
Luân vũ gửi giọt trăm năm vào lòng đá
Lướt thướt mái nhà, lướt thướt hàng cây
Đôi giọt lạc loài rớt xuống ngón tay
Ngày như thế, ngày qua như thể
Ngày là ngày hồn nhiên mưa nắng
Ngày không phải là đêm đầy ánh sáng
Ngày lạnh lùng không quay lại hôm qua
Ngày vô tư chẳng hề biết mai sau....

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét