Trang

Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2020

Nắng

(bài cũ)

Gió lưu lạc trách gì mưa lỗi hẹn
Nắng như ta hồn nhiên cháy một mình
Sông tuyệt vọng chìa bờ môi nứt nẻ
Cạn lòng rồi, giọt nước nhọc nhằn rơi
Muộn màng rồi, cỏ rũ riệt tàn hơi
Queo quắc hết những hẹn thề sông suối
Tan biến hết những nồng nàn đắm đuối
Còn người điên hờ khóc gọi mưa về
Tóc rối bời mắt như dại như mê
Ngồi giữa nắng đào huyệt lùa chôn nắng...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét