Đo khoảng cách của những bài viết gần đây, mình kết luận mình đang viết theo dạng "nguyệt ký". Cũng chẳng sao, đây chẳng phải là nơi thư giãn của riêng mình đó ư, cớ gì cứ phải gò mình theo định mức chỉ tiêu gì nữa? Có điều mình chắc rằng mình đã bỏ mất nhiều điều đáng nói và muốn nói, bởi tật hay quên. Đó chưa phải là sự thiệt thòi gì, có khi còn là ân sủng của tạo hóa dành cho mình. Quên, cũng là điều nhiều người muốn mà không được. Nhưng giá mà mình được chọn lựa quên gì và nhớ gì. Mình đã quên luôn những điều cần nhớ. Và thỉnh thoảng lại dấm dứt nhớ những chuyện nên quên....
Nắng còn xát ớt vào tôi
Chiều nghiêng trút hết tro ngày vào đêm
Vậy sao?
Trả lờiXóaĐừng tự trách nữa.Gì cũng có lúc thay đổi,nói gì là "năng suất" làm thơ!
Nhật nguyệt ký gì cũng được, đừng để niên ký thì lâu lắm đó sui.
Trả lờiXóa