Trang

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

khoảnh khắc lãng xẹt

Mỗi ngày vào ra cái resort tèo này mấy lượt mà chẳng thêm được cái rế rách  nào thì cũng ray rứt thẹn thò với bản thân lắm. Ngặt nỗi từ ngày được trèo lên sân khấu bự để rên rỉ thơ người dưới ánh trăng rằm hồi đầu năm con rắn, trong mịt mù vây bủa của lũ côn trùng yêu thơ, bỗng dưng chồi thơ nhà mình cùi cụt rồi úng luôn. Mình cũng đã tìm đủ cách kêu gọi moi móc nhưng vô hiệu. Vậy nên mình đành vùi thân vào thế giới phim kinh dị-ma để tìm quên. Nhưng rồi đến lúc ma-người lẫn lộn thì kinh dị cũng không còn kinh dị nữa, mình chợt nhận ra hiện tại còn nhiều kinh dị hơn phim. 
Đo khoảng cách của những bài viết gần đây, mình kết luận mình đang viết theo dạng "nguyệt ký". Cũng chẳng sao, đây chẳng phải là nơi thư giãn của riêng mình đó ư, cớ gì cứ phải gò mình theo định mức chỉ tiêu gì nữa? Có điều mình chắc rằng mình đã bỏ mất nhiều điều đáng nói và muốn nói, bởi tật hay quên. Đó chưa phải là sự thiệt thòi gì, có khi còn là ân sủng của tạo hóa dành cho mình. Quên, cũng là điều nhiều người muốn mà không được. Nhưng giá mà mình được chọn lựa quên gì và nhớ gì. Mình đã quên luôn  những điều cần nhớ. Và thỉnh thoảng lại dấm dứt nhớ những chuyện nên quên....
Nắng còn xát ớt vào tôi
Chiều nghiêng trút hết tro ngày vào đêm



2 nhận xét:

  1. Vậy sao?
    Đừng tự trách nữa.Gì cũng có lúc thay đổi,nói gì là "năng suất" làm thơ!

    Trả lờiXóa
  2. Nhật nguyệt ký gì cũng được, đừng để niên ký thì lâu lắm đó sui.

    Trả lờiXóa