Trang

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

Nắng



Gió lưu lạc trách gì mưa lỗi hẹn
Nắng như ta hồn nhiên cháy một mình
Sông tuyệt vọng chìa bờ môi nứt nẻ
Cạn lòng rồi, giọt nước nhọc nhằn rơi
Muộn màng rồi, cỏ rũ riệt tàn hơi
Tan biến hết, những nồng nàn đắm đuối
Queo quắc hết những hẹn thề sông suối
Còn người điên hờ khóc gọi mưa về
Tóc rối bời mắt như dại như mê
Ngồi giữa nắng đào huyệt lùa chôn nắng


Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

khoảnh khắc lãng xẹt

Mỗi ngày vào ra cái resort tèo này mấy lượt mà chẳng thêm được cái rế rách  nào thì cũng ray rứt thẹn thò với bản thân lắm. Ngặt nỗi từ ngày được trèo lên sân khấu bự để rên rỉ thơ người dưới ánh trăng rằm hồi đầu năm con rắn, trong mịt mù vây bủa của lũ côn trùng yêu thơ, bỗng dưng chồi thơ nhà mình cùi cụt rồi úng luôn. Mình cũng đã tìm đủ cách kêu gọi moi móc nhưng vô hiệu. Vậy nên mình đành vùi thân vào thế giới phim kinh dị-ma để tìm quên. Nhưng rồi đến lúc ma-người lẫn lộn thì kinh dị cũng không còn kinh dị nữa, mình chợt nhận ra hiện tại còn nhiều kinh dị hơn phim. 
Đo khoảng cách của những bài viết gần đây, mình kết luận mình đang viết theo dạng "nguyệt ký". Cũng chẳng sao, đây chẳng phải là nơi thư giãn của riêng mình đó ư, cớ gì cứ phải gò mình theo định mức chỉ tiêu gì nữa? Có điều mình chắc rằng mình đã bỏ mất nhiều điều đáng nói và muốn nói, bởi tật hay quên. Đó chưa phải là sự thiệt thòi gì, có khi còn là ân sủng của tạo hóa dành cho mình. Quên, cũng là điều nhiều người muốn mà không được. Nhưng giá mà mình được chọn lựa quên gì và nhớ gì. Mình đã quên luôn  những điều cần nhớ. Và thỉnh thoảng lại dấm dứt nhớ những chuyện nên quên....
Nắng còn xát ớt vào tôi
Chiều nghiêng trút hết tro ngày vào đêm



Chủ Nhật, 10 tháng 3, 2013

Với anh



Với anh trong ngày cuối của tháng Giêng, 
em ngồi giữa khói hương buồn vắng.
Không phải lần đầu tiên để em có thể sụt sùi 
Để em còn đau từ vết cắn của những sinh vật có tên chung "dư luận"
Khói hương lần thứ 6
Nước mắt em rơi vì vết cắn của chính mình
Cắn vào trái táo thiên đàng đã héo
Cắn vào giấc mơ...
Gặm mòn nỗi nhớ...


Thứ Ba, 5 tháng 3, 2013

Đi qua một mùa


Chiều đã gọi
Tia nắng còn nấn ná  
Lá giật mình chới với tuột lìa cành
Gió kiếm tìm
Cơn gió nhỏ lanh quanh
Người khép cửa che cõi lòng giá lạnh

Đêm dài quá mà giấc mơ thì ngắn
Vầng trăng khuya đỏ mắt ngóng đường khuya
Giọt sương rơi
Hoan lạc phút đợi chờ
Ban mai đến
Buông mình
Tan vào đất

Con én lẻ liệng tìm bầy
Cuống quýt
Tiếng gọi xuân lay thức những nụ mầm
Cội cành xưa ngỡ khô héo âm thầm
Bỗng thai nghén lũ chồi con xanh mướt

Đêm nối ngày cho dài thêm vấn vít
Mùa nối mùa- Trái đất vẫn tròn quay
Đời nối đời- Nhân gian còn tồn tại
Ta nối mình bằng vĩnh cữu tình yêu.

                   Thu Tâm - 12/2007

Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2013

HỘI QUÁN CƯỜI.com: Chat cô đơn

HỘI QUÁN CƯỜI.com: Chat cô đơn: Anh từng chờ Chat những buổi đêm Đợi mặt cười Yahoo em bật sáng Exit rồi những tháng ngày lơ đãng Thả hồn mình vào Desktop cô đơn. ...
(Có hàng triệu nỗi cô đơn trên đời, nhưng cô đơn kiểu này làm tui thấy mình không cô đơn. Like mạnh bài này!)

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

ngày bình thường



Tranh Tào Linh

Ngày bình thường, ta thức dậy trong tiếng nhạc hiệu hùng hổ của Đài Phát thanh nhưng 2 mí mắt ta vẫn còn chưa muốn rời nhau nên xúi giục tai ta giả điếc mà ngủ thêm 1 chút nữa . Rồi đúng vào lúc tiếp chuyển Đài Tiếng nói VN thì bản chất anh hùng cách mạng trong ta bừng dậy, ta cương quyết từ giã chăn nệm êm ái để làm dũng sĩ diệt …muỗi . Nắm chặt cây vợt muỗi trong tay, ta tiến công vũ bão tả xung hữu đột nhằm làm trong sạch nội bộ nhà tắm. Hàng xóm giật mình vì tiếng liên thanh giòn tan từ vũ khí tối tân của ta nhưng cũng quen dần mà bảo nhau “Không có gì đâu, T có nhà rồi đấy” và …ngủ tiếp (có thể có người cáu kỉnh chửi thầm  nhưng chửi thầm thì cứ chửi thoải mái, ta vốn không quan tâm đến những vấn đề không được công khai nên cứ “tạch tạch tạch” như thường). 
10 phút mưa nhân tạo từ vòi sen cũng đủ làm cho một cái bông bụp rất bụp là ta tươi mới phơi phới. Mở cửa bước ra sân, ta đã thấy em Phong lan nhoẻn cười chào đón. Ồ, không chỉ 1 em mà đến 5 em xinh đẹp hé môi như sắp trình diễn tiết mục tốp ca nữ vậy. Vạt sân sau lún phún cỏ dại như một chàng đẹp trai quên cạo râu, kệ nhé, cứ lởm chởm thế để các em hoa đồng nội có chỗ chen vào mà mơn man đùa giỡn. Mặt sông phẳng lì không một gợn sóng, mấy cơn mưa cuối mùa đã xua đuổi vùi dập những khóm lục bình về đâu chẳng rõ, trơ vơ một chiếc xuồng giăng lưới lăng xăng chống chỏi ngược xuôi . Gã gà trống nhà bên bất ngờ nhảy xổ ra giương oai diễu võ “Cóc… có sợ gì đâ..u.!...”, mà nhìn gã đúng là chẳng có gì để sợ thật, lông cánh còn chưa mọc đủ  (lại còn ngủ đến tận gần trưa mới gáy sáng- đúng là gà …thị xã). Không biết lão gà trống tội nghiệp vẫn ngửa cổ gọi mặt trời “Mệt quá đi Trời ơi!..” đã vào nồi tự lúc nào rồi
Pha một ly cà phê theo công thức “tùy hứng” , ly cà phê khơi nguồn cảm hứng cho một ngày bình thường…



Thứ Năm, 17 tháng 1, 2013

Chiều Tam Đảo


Chiều còn lơ lửng trên cao
Ngày như đã vội trốn vào tà dương

Em chưa rũ hết mù sương
Áo thu đã kịp vấn vương bóng chiều

Mây hiu hiu, gió hiu hiu
Ai hát trong chiều tiếng vọng vào đêm

Trà thơm ấm sợi khói mềm
Trói quanh nỗi nhớ thả lên trời chiều

Một chiều cô lẻ bao nhiêu
Mấy chiều dày lớp rong rêu hồn người

Em còn khoác áo mây trời
Tôi còn thương những nẻo đời quanh co

Chiều nay có nắng co ro
Có người ngắm núi mà lo hết chiều