bài cũ
Môi mắt đã úa vàng hơn lá
Bóng mây qua in dấu xám hoài nghi
Đêm hao khuyết vầng trăng ôm mặt khóc
Kìa, đèn lồng lúng liếng giục người đi
Lá khô lắm, xin bước người khe khẽ
Tiễn đưa người rưng rức giọt mưa ngâu
Hong phơi mãi chưa ráo màu tàn tạ
Thu vấn cho người chiếc khăn gió úa sầu
Nghe thương nhớ cỗi cằn rụng xuống
Thu ngẩn ngơ thả chiếc lá cuối cùng
Ô thước chìm đắm đáy sông Ngân
Tôi nhặt chút hạnh phúc rơi vàng võ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét