Mùa xuân quên tàn tạ
phù phiếm mãn khai nhan sắc vô tri
làm bướm một ngày
làm sâu một kiếp
chuông chùa lạc giọng gọi hồn người...
Anh có về đường ấy nữa không?
Mùa hạ sang ngang đèn lồng thắp đỏ
say dưới nắng
và thèm thuồng chút gió
lũ ve sầu ri rỉ khóc tuổi thơ
bóng kỷ niệm nhạt nhòe theo mỗi bước...
Anh có qua đường ấy nữa không?
Mùa thu đánh rơi bông cúc dại
ven đường ngơ ngác tìm nhau
lá chết xác xơ
cây gầy guộc âu sầu
mưa thổn thức hôn lên thềm hoang lạnh
ngọc lan khuya rụng mấy búp tay buồn...
Anh còn về ngang đường ấy nữa không?
Mùa đông rớt
cơn gió nồm thơ thẩn
khăn cuộn chặt
lời yêu thương ngột ngạt
khung cửa trống hoang
hun hút mắt nhìn theo
con cú xù im thít dưới tán cây
mơ tưởng giờ hóa hạc
hôn mê trong giấc mơ ngày...
Anh có về đường xưa nữa không anh?...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét