Khỉ
là loài động vật hoang dã thuộc lớp thú, bộ linh trưởng. Trừ những con khỉ độc
sống riêng lẻ thì loài khỉ thường sống thành bầy đàn trong rừng hoặc những chốn
thiên nhiên hoang vắng. Khỉ ăn thực vật, thích ăn trái cây có vị ngọt. Trên thế
giới có gần 300 giống khỉ nhưng hiện nay hầu như tuyệt chủng, chỉ còn lại khoảng
vài chục loại. Khỉ là loài thông minh, nhanh nhẹn, giỏi bắt chước và có cấu tạo
cơ thể gần giống cơ thể người, nhất là một số loài khỉ không đuôi như: tinh
tinh, đười ươi, vượn. Dù không phải là vật nuôi trong nhà nhưng khỉ lại là con
vật rất quen thuộc đối với con người. Hầu như ai cũng biết khỉ là một trong 12
con giáp của âm lịch. Trong 12 con giáp này, con chuột là chi Tý đứng đầu 12
chi, con khỉ chi Thân xếp thứ 9.
Khỉ
giỏi leo trèo, thích nhảy nhót khọt khẹt, đứng ngồi không yên, khỉ lại hay tò
mò khám phá. Vậy nên một khi bầy khỉ kéo đến khu người ở hay rẫy người trồng
thì nơi đó kể như tan hoang vì quá trình vừa khám vừa phá của chúng. Từ đặc điểm
này của loài khỉ mà những chiếc cầu tạm bợ, đơn sơ ở miền nam được gọi là cầu
khỉ vì người đi qua phải đu níu như khỉ,
không thể bước đi ngay ngắn. Những đứa trẻ lanh lợi, hiếu động thì được người nhà mắng yêu là “liếng khỉ”.
Con
khỉ cũng đi vào tục ngữ, thành ngữ dân gian qua những câu phổ biến như:
-
“Nuôi
ong tay áo, nuôi khỉ dòm nhà”: ý nói về sự đầu tư
sai dẫn đến hậu quả tai hại. Vì ong là loài có nọc độc nên không thể nuôi trong
tay áo cũng như khỉ thì thích chạy nhảy nên không thể giao trông chừng nhà.
-
“Mượn
hơi hùm rung cây nhát khỉ”: ám chỉ việc mượn uy của một thế lực
khác để hù dọa một đối tượng đang nằm ngoài sự khống chế của mình.
-
“Khỉ ho cò gáy”: miêu tả một địa điểm vắng
vẻ, heo hút.
-
“Rầu rĩ như khỉ mất con”: Diễn tả mức độ
buồn bã, đau đớn cùng cực.
-
“Nhăn
như khỉ ăn ớt”: ví von về nét biểu cảm trên khuôn mặt
đang khó chịu như khỉ ăn phải ớt cay.
Có
khi trêu ghẹo, hài hước như trong câu ca dao:
“ Tuổi Thân con khỉ ở lùm.
Chuyền qua chuyền lại té ùm xuống
sông”
Hoặc bùi ngùi, da diết:
“Má ơi, đừng gả con xa.
Chim kêu, vượn hú biết nhà má đâu”.
Hình
ảnh tôn nghiêm nhất của khỉ có lẽ là bộ tượng 3 con khỉ “Tam không”: một con bịt
mắt, một con bịt tai, một con bịt miệng. Bộ tượng này thường thấy đặt ở chốn
chùa chiền hoặc ở chỗ trang trọng trong nhà các phật tử như một lời nhắc nhở
con người cần tu tâm dưỡng tánh. Xét về ý nghĩa bộ tượng này, có lẽ ai trong
chúng ta cũng hiểu là: “không thấy,
không nghe, không nói”. Nhiều người cho rằng bộ tượng ấy muốn dạy chúng ta hãy
ở yên và sống cuộc sống của mình, đừng quan tâm đến chuyện của người khác hay
những gì đang xảy ra xung quanh. Thật ra thì hiểu như vậy là thiếu chính xác và
chưa đầy đủ. Theo giảng giải của bài viết trong website Giáo hội Phật giáo Việt
Nam thì nguồn gốc xuất xứ của bộ tượng này bắt nguồn từ tượng thần Vajrakilaya
ở Ấn Độ. Vị thần này có sáu tay, mỗi đôi tay dùng để bịt hai mắt, hai tai và
miệng. Theo đó bức tượng được khắc nhằm để răn dạy mỗi người: không được nói bậy, không nhìn bậy và không
nghe bậy. Người Nhật còn có thâm ý rất sâu xa khi giải nghĩa bộ tượng Tam
Không là: “Bịt mắt để dùng tâm mà nhìn, bịt tai để dùng tâm mà nghe, bịt miệng
để dùng tâm mà nói”.
Nhân
năm Bính Thân nói chút chuyện về khỉ, ngẫm thấy
chuyện về con khỉ cũng có điều
hay điều
dở. Mong trong năm con khỉ, nhà nhà, người người cùng quyết tâm giảm dở
tăng hay, xóa bỏ trò khỉ, chỉ khỉ cho vui, đừng nhăn như khỉ. :D
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét