Em có làm thơ đâu
Là
nỗi nhớ ứa lệ
Là
tình yêu thở hắt
Là
khao khát vỡ tung
Con
chữ tìm nhau, bám víu trong hoảng hốt
Khi
điệp từ hồi hộp cà lăm
Lúc
đỏng đảnh láy qua láy lại
Từ
có tu chăng?
Ngữ
điệu dỗi hờn…
Ý
e dè ẩn trốn
Câu
tật nguyền ngác ngơ
Em
chẳng làm thơ…
Thơ thì ai dám bảo "làm"
Trả lờiXóaTự nó vô cớ chảy tràn đấy thôi!
Bon chen, em cũng ráng "mần"
XóaSuốt ngày thăng giáng, mặt đần hơn ... thơ.
Bất chợt soi gương giữa lúc làm thơ, bất ngờ té ghế vậy là hết thơ! :))
Có lắm thứ chả chịu "mần"
Trả lờiXóaCứ làm thơ mãi nên đần-Phải thôi!
Hì hì,biết khôn đừng đần nữa nha!
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
XóaEm còn lắm chuyện cần "mần"
XóaCho nên em phải ngưng đần để khôn.