Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013
Gửi các ông chồng chê cơm vợ nấu.
Trước hết cần phải nói là cơm trong bài viết này chính là cơm có kèm thức ăn hàng ngày của mỗi gia đình và không liên quan hay bóng gió xa xôi gì với cái sự ví von cơm-phở thường tình của các ông. Sau nữa, bài viết cũng không phải là cách "mắng mèo quèo chó" để xả ấm ức đối với chồng nhà mà chỉ tập trung nói chồng... thiên hạ. Điều này rất công bằng dựa trên cơ sở thực tế là chồng tui khoái món ăn tui nấu, ông xã còn hào hiệp chia sẻ niềm đam mê đó bằng cách lôi kéo bạn bè về nhà cùng thưởng thức, điều này cũng không mấy dễ chịu đối với tui vì thiệt tình thì tui thấy tài nấu nướng của bản thân cũng không đáng tự hào. Nhưng vì thể diện của chồng mà tui đành gồng mình đảm trách. Vậy cớ gì tui lại gây thù chuốc oán với chồng thiên hạ trong cái vụ cơm nước hàng ngày của nhà người ta? Không, tui không phải là 1 mụ lê la buôn chuyện, tui chỉ đôi khi hơi bị xao lãng chuyện nhà mình mà để lọt vào tai những chuyện nhà người. Chỉ tại cái vách ngăn nhà công vụ mỏng quá, tại 2 ông chồng của 2 bên hàng xóm cứ thường xuyên đồng ca 1 điệp khúc cơm canh, tại ông bên trái thì đánh chửi vợ mỗi ngày vì không nấu cơm đúng giờ, tại ông bên phải rên rỉ suốt ngày về nỗi bất hạnh lớn lao là vì sao vợ người nấu ngon hơn vợ ta.Vậy nên tui mang một ám ảnh khôn nguôi về chuyện cơm canh của các ông chồng. Dấu hỏi to đùng thứ nhất: Tại sao các ông lại biến chuyện ăn uống hàng ngày thành gánh nặng cũng hàng ngày cho người bạn đời yêu quí của mình?. Dấu hỏi thứ hai: Ai qui định rằng vợ thì phải nấu cơm và vợ thì phải nấu ngon?. Trăn trở lâu dài, tui tìm ra 1 giải pháp tối ưu cho 2 ông hàng xóm: Muốn ăn ngon và đúng giờ muốn ăn thì bỏ quách vợ mà kết hôn với đầu bếp giỏi. Nhưng nghĩ lại có vẻ cũng chưa ổn lắm.. Đầu bếp giỏi chưa chắc còn hơi sức và rỗi rãi thì giờ để hầu cơm canh đúng giờ cho các ông hàng ngày. Tốt hơn hết là cưới 1 nhà hàng. Đúng, đúng, nên tìm cưới 1 nhà hàng hợp khẩu vị và có tổ chức phục vụ tốt!...
Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013
Mùa nước nổi
I.
Con nước trườn lên
Khao khát liếm vùng cỏ non lú nhú
Đôi bờ xoãi rộng ra
Chới với những chuyến đò
Chới với nhớ mong
Con thòi lòi ghé hiên nhà nghiêng ngó
Giề lục bình lơi lả bíu nhau trôi
Cơn mây mưa cứ rượt đuổi theo nhau
Xối chưa sạch dấu bùn lầy chìm khuất
Trời kéo màn giấu mặt
Đất bải hoải nhũn ra
Nước chồm lên lùng sục khắp thịt da...
II.
Mùa nước nổi!
Lênh láng xóm nhà, lênh láng đời quê
Những con cá rô chiên giòn ôm nhau xoắn xuýt
Sẻ chia muối mặn gừng cay
Chờ tay người, so đũa nở trắng cây
Điên điển rụng giọt nắng vàng le lói
Và chiếc lá nhỏ nhoi trôi nổi
Em chống xuồng nhổ bông súng trên đồng
Tiếng thở dài buông giữa thinh không
Ai chết đó, xác thân vùi trong nước...
Mưa! Lại mưa như trút!..
Nước đầy rồi mà trời cứ đong thêm.
Trôi giạt
Lênh đênh
Những mảnh đời chìm trong nước nổi
Bắt ốc, hái rau, hàng rong, quà vặt...
Nào kiếp thương hồ
Nào người hạ bạc
Níu nhau trôi mãi về đâu?...
Thứ Năm, 8 tháng 8, 2013
Chợ
Người rao bán tim gan toan chèo kéo
Kẻ cân đong khôn dại tính lỗ lời
Chị chanh chua léo nhéo mãi khàn hơi
Anh bòng bưởi lân la đà quen thói
Mặn mà ấy có khi phường mặt muối
Tanh hôi kia đâu riêng thứ cá ươn?
Kìa!... hàng hoa héo cánh vẫn còn hương
Gớm!... mắm tôm kín hơi mà cứ khắm
Cô nho nhỏ chào mời đùi cổ cánh...
Chú sồn sồn trả giá ức, phao câu ...
Đào, mận, lê mơn mởn ở đâu
Mận, cóc, ổi lăn tăn theo đó
Quýt, dù đỏ mấy thì vẫn quýt
Người chen người, mua bán bán mua
Hàng đè hàng, bớt thêm thêm bớt
Ông ăn chả, chả cần bánh ướt
Bà xơi nem, nem thiếu vông non
Phở rồi cơm, cơm phở đều ngon
Heo hay bò, bò heo cũng vậy
Cái của ngọt phải che phải đậy
Thứ đồ chua càng mới càng giòn
Tranh nhau mua, tranh bán, tranh hơn
Chẳng chịu kém, chịu nhường, chịu thiệt
Cây cải tốt, rau răm cũng tốt
Ngò gai thơm, húng quế cũng thơm
Cạn túi đuối chân chưa thôi chộn rộn
Tíu tít âm Bắc, Nam, Trung bộ
Giọng cay, chua, chát chúa, trong veo
Khổ qua đèo khèo đổ khổ qua đeo
Bầu nậm nhỏ nỏ nhầm nằm nhớ bậu
Ứa nước mắt bởi gừng cay xộc
Ứa nước mắt bởi gừng cay xộc
Rát bờ môi khi muối mặn chằn
Vạch giỏ xem cho tận hết mặt hàng
Hỷ nộ ái ố bi hoan lạc
Ra khỏi chợ, ô hay, đầu đã bạc….
August - 2008
Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013
Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013
Đoản ca cóc nhái
Dân Nam
bộ phần lớn bộc tuệch thật thà nghĩ gì nói nấy, dân ca Nam bộ cũng là
thấy gì ca nấy. Nói vậy chợt có người vọt miệng sửa cho liền: Ê mậy, thiệt thà thì phải nghĩ gì nói gì
mới đúng chớ?. Ừa, thì người ta sao tui vậy , í mà tui cũng sao luôn mà.
Thôi kệ cái vụ gì gì nấy nấy sao sao vậy vậy. Nói tới dân ca Nam bộ, tui hăng hái nhảy vô hằng
hà sa số những điệu lý mà bươi, mà ngâm rồi cứu. Hổng biết đầu tiên ai đặt tên
cho thể loại này là “Lý” mà những bài ca truyền miệng từ các xó xỉnh xa xôi
trên đất phương Nam dù cũ mèm đến nỗi câu từ xiêu lạc mỗi người nhớ 1 chút, hay
nguyên xi mới rợi chỉ có 1 hậu duệ được truyền nguyên bản hát lên, tất thảy đều
được thống nhất gắn một chữ “Lý” đằng trước tựa đề. Mà tựa đề thì đúng là “có
sao nói vậy” (lại sao sao vậy vậy rồi đây). Thì nè: Lý cây bông thì rằng “Bông
xanh bông trắng rồi lại vàng bông…”, Lý
chim xanh cất cánh “Chim xanh bay vút
chân mây…”, Lý cái phảng thì vung
văng với“Anh này vác phảng đi đâu…”, Lý bánh canh lềnh bềnh những “Bánh canh con vắn con dài…”, Lý con cua thò thụt “Con cua quầy nó ở trong hang…”…..
Bất chợt, dưới chân tui có cái chạm nhẹ lành lạnh nhơn
nhớt. À, con nhái! Trong mắt tui, con nhái luôn là hình mẫu của một vật thảm
hại, bèo nhèo. Để coi nó muốn nói gì với tui đây?
Lý con nhái “Con nhái nó ở
dưới thềm
Nó
kêu tềnh huênh
Nó
kêu toàng hoang
Nó
kêu lốc cốc
Phải
anh nói cho phải
Anh
nói nàng đùa
Đặt
tay vào dạ,anh khuấy chi nhọc, anh khuấy chi cực?
Anh
ngồi chi đó? Anh mó chi đây?
Anh
vỗ cái “chách”, anh quánh cái “bép”
Sao khó hiểu vậy cà? Hay là tui tối dạ hơn người xưa
nên không hiểu được lời con nhái? Nhưng con nhái vẫn ngồi đó giương đôi mắt lồi
ướt rượt nhìn tui như muốn khóc. Ờ thì
thiên hạ có vẻ không tôn trọng mày cho mấy (tao cũng vậy) nhưng một con
nhái thì cần gì ai tôn trọng mà phải rầu rĩ như vậy chớ? Rồi tui cũng đập vỡ
được một cái lẽ về nỗi buồn của con nhái. Bí mật về nàng nhái u sầu nằm ở chỗ
…con cóc. Khác với truyền thống “có gì nói nấy” của các bài lý, Lý con cóc không hề nói về con cóc. Trong
bài Lý con cóc , nhân vật chính
“ngỏm” ngay từ đầu. Nó là như vầy:
“Cóc
chết, nàng Nhái mồ côi bấy lâu
Chàng
Hiu nó bèn đi hỏi, Nhái lắc đầu, nàng lại chẳng ưng.
Con
Ếch ngồi ở sau lưng
Nó
kêu(là kêu) cái “ẹo” biểu “Ưng cho rồi! Bậu chờ ai? Có ai chờ bậu? Bậu làm sao
lấy chồng chẳng ham?”
Cóc
chết, nàng Nhái ngồi than để tang
Chàng
Hiu nó bèn an ủi, Nhái ngỡ ngàng lòng dạ xốn xang
Con
Ếch ngồi ở trong hang
Nó
kêu cái “quệt!” biểu “Ưng nó đi cho rồi!”
Tịch
tình tang ớ tang tình tịch ớ tịch tình tang ớ tình tính tang”
Chỉ đọc thôi thì lời ca đã làm cho con Nhái rưng rưng
, tui cũng cảm thấy bối rối vì đã cà kê một chuyện tế nhị như vậy. Nhưng hình
như chủ đề này rất “hot” và đã “hot” như vậy từ khi Thượng đế tạo ra đàn ông và
đàn bà. Và cũng hình như là tui rất tò mò nên đã ngồi nghe nhiều nhóm ca khúc
bụi chuối , bờ sậy trình bày bài Lý con
cóc theo phong cách của mình ….
Lý Con cóc – nhóm ca khúc Bụi Chuối chuẩn
bị biểu diễn.
Nhóm ca khúc Bụi Chuối là một nhóm có phong cách rất
…bụi, trang phục “Nhất y, nhất quỡn”, không cần diêm dúa che đậy. Biên chế nhóm
khi tăng khi giảm tùy theo thời tiết mưa nắng và thời điểm biểu diễn là ngày
hay đêm. Nhóm gồm những anh Chàng Hiu và các Chàng khác đẹp trai ngang cỡ Chàng
Hiu. Mồ ma anh Cóc lúc còn sống cũng là 1 thành viên tích cực của nhóm. Vì vậy
việc biểu diễn bài Lý Con Cóc được nhóm đầu tư hết sức kỹ lưỡng coi như là tiết
mục tưởng nhớ đồng đội thân yêu. Tuy vậy việc phân bè cho các giọng ca là không
cần thiết vì phần lớn các ca sĩ của nhóm đã có giọng bè bẩm sinh (nghĩa là
những lúc không cần bè hoặc không cố ý tách bè nhưng vẫn hát thành nhiều bè rất
sáng tạo và tự nhiên), tài năng này hình thành nhờ quá trình luyện giọng trong
bụi chuối ven sông, mà vùng sông nước Nam bộ thì bè chuối thông dụng lắm. Nhóm
cũng khẩn trương và liên tục triệu tập lực lượng tại quán cà phê Bụi Cỏ và rải
rác những quán Bụi,Bờ khác để phân tích ý nghĩa và xử lý bài ca một cách nghiêm
túc và chuyên nghiệp, đúng như một nhóm nhạc nghiêm túc và chuyên nghiệp. Ễnh
Ương cho rằng cần phải mời nàng Nhái lên sân khấu cùng show vẻ đau buồn xanh
xao cho tiết mục thêm gây ấn tượng. Chàng Hiu nhất trí ngay vì Chàng là một
nghệ sĩ chân chính nên sự hiện diện rất nhái của nàng Nhái sẽ làm cảm xúc nghệ thuật trong chàng thăng hoa như
pháo hoa đêm giao thừa vậy. Chẫu Chàng không nói gì, chỉ gật gù tâm đắc lời
…bài ca. Chèn ơi, cái câu “Bậu làm sao lấy chồng chẳng ham?” sao mà hay quá,
đúng quá, rất hiện thực phê phán! Vậy chớ đàn bà góa chồng nào mà không muốn
lấy chồng lần nữa? Đây hẳn là thông điệp của tác phẩm gởi đến khán giả rồi! Và
Chẫu Chàng quyết định tăng âm lượng tối đa cho câu ca đó đồng thời hét nhảy lên
quãng 5 để nhấn mạnh chủ đề….
Và nàng Nhái vẫn ngồi đó giương đôi
mắt lồi ướt rượt nhìn quanh
Lý Con Cóc – nhóm Bờ Sậy thì thầm
Nhóm Bờ Sậy là nhóm ca khúc nữ nổi tiếng về chiêu
“Miệng-Lưỡi” với 2 ca sĩ chính Thằn Lằn và Rắn Mối. Thử hỏi ca sĩ nào không
phải dùng miệng lưỡi? Bởi vậy trong giới dùng miệng lưỡi mà nhóm qui tụ được cả
“Miệng Lằn-Lưỡi Mối” thì coi như uy tín ngất trời mây. Nhóm đã có nhiều pha
trình diễn rất sáng tạo gây sóng gió sông hồ bờ bụi tùm lum dù đài khí tượng
thông báo không hề có bão. Chỉ có 2 nữ ca sĩ ốm nhom và không cần mang theo con
vịt nào nhưng nhóm đi đến đâu là tích cực biểu diễn phục vụ đến đó. Không cần
sân khấu, không cần cát-sê, không cần tập dượt, chỉ cần một tí xíu cảm hứng
cộng 1 vài khán giả là nhóm hoạt động ngon lành. Kỹ thuật hát mà nhóm thường sử
dụng rất hiệu quả là hát đế và bè đuổi. Thằn Lằn đặc biệt yêu thích cách thể
hiện nhẹ nhàng tinh tế nên đề nghị lần này nhóm sẽ hát rất thì thầm, thậm chí
có lúc Thằn Lằn im lặng mà chỉ chặc lưỡi tiếc thương thôi. Quả là độc đáo! Rắn
Mối rất vui lòng làm người lĩnh xướng. Vậy là người xướng kẻ phụ họa đầy đủ,
còn chờ gì mà không thử nghe xem?
Mối : Cóc chết rồi! Anh Cóc đẹp
trai, tài năng, hào hiệp đã không còn
Lằn : Ôi, ôi, ôi,
ui chao ơi!
Mối : Sao con Nhái kia không khóc? Sao con Nhái kia
vẫn xanh không héo?
Lằn : Vì sao? Tại vì sao? Cớ vì sao?
Mối : Anh Cóc chết vì ăn nhằm con muỗi bị Sida! Người
vợ ngu si không biết chọn muỗi cho chồng.
Lằn : Con Nhái kia, con Nhái ngu
si!
Mối : Bây giờ con Nhái vẫn xanh
Bây giờ anh Cóc đã thành cố nhân
Lằn : Chậc, chậc... Than ôi!...
Mối : Con Nhái
đang nhìn ai bằng đôi mắt long lanh?
Lằn : Nhìn ai? Nhái đang nhìn ai?...
Mối : Con Nhái nghĩ tới ai khi ngồi một mình?
Lằn : Nghĩ tới ai? Nhái nghĩ tới ai?...
Mối : Con Nhái muốn gì trong đêm đầy tiếng muỗi vo ve?
Lằn : Nhìn ai? Nhái đang nhìn ai?...
Mối : Con Nhái nghĩ tới ai khi ngồi một mình?
Lằn : Nghĩ tới ai? Nhái nghĩ tới ai?...
Mối : Con Nhái muốn gì trong đêm đầy tiếng muỗi vo ve?
Lằn : Muốn! Muốn... vo ve vo ve à há, vo ve….
(Nàng Nhái không có vé để xem được tiết
mục này)

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013
Khúc phố đêm
Người điên hát nghêu ngao trên đường phố…
Khi màn đêm rủ xuống
Son phấn lem nhem trôi
Gương mặt đời nhợt nhạt
Tiếng rao khàn đặc
Cuộc sống mệt nhoài
“xực tắc” gõ vào cơn đói sôi sùng sục
Những bàn tay lùng sục
Bầu sữa đời teo tóp tím bầm...
Người điên hát nghêu ngao trên đường phố…
Em tóc rũ rượi buồn
Anh má gầy xám khổ
Thương mắt quầng vực sâu
Yêu môi khô máu đỏ
Những vết thương hồn loang lổ kéo da non...
Người điên hát nghêu ngao trên đường phố
Màn đêm khép lại
Những giấc mơ đè nặng mắt người…
Thứ Năm, 2 tháng 5, 2013
Trên đường mưa rơi

Dạo
này tôi ngang dọc giang hồ ghê quá. Mỗi ngày 2 lượt qua phà và cũng 2 lượt x 10
chiếc cầu đủ cỡ đủ kiểu của tuyến giao thông nông thôn miền tây. Dù tôi tự thấy
mình cũng hay vu vơ lãng mạn lắm nhưng không lòng dạ nào để có thể ngâm nga
rằng “Qua cầu ngả nón bên cầu. Cầu bao nhiêu nhịp dạ sầu bấy nhiêu” Đơn giản vì
tôi đang đi honda với nón bảo hiểm sùm sụp trên đầu (ngứa đầu muốn điên cũng
chẳng dám ngả nón ra mà gãi, làm sao mà ngả nón ra để sầu mộng với anh nào). Cảm
xúc qua cầu của tôi chỉ đến mức liên tưởng đến chuyện qua cầu của dê trắng và
dê đen. Sợ nhất là hôm đi dưới mưa. Còi xe tôi dễ bị tắt tiếng, cứ gặp nước mưa
là em í xìn xịt hoặc tắc tị im hơi. Thế là tôi đành gánh vác luôn trọng trách
hụ còi bằng cách dừng lại ở chân cầu rồi gào tướng lên “Xe qua cầu nghe…o!”.
Nhưng đấy là kỷ niệm đau thương ngày trước của ngày trước. Hôm nay tôi quyết
chẳng để chuyện đó lặp lại lần nữa. Trời vừa rỉ nước xuống là tôi tấp vào tìm
chỗ lánh nạn ngay. Éo le sao lại đúng vào quãng đường toàn liếp mía rẫy khoai.
Duy nhất lẻ loi 1 cái chòi lá lụp xụp ven đường. Kệ, trong thời điểm này thì
chòi lá quí hơn khách sạn 5 sao. Ghé vào và chui vào thôi ta ơi! Chòi lá thấp
tum hủm, tối mò mò, lạnh ngăn ngắt và vắng tẻo tèo teo. Nhưng người lịch sự
trong tôi vẫn cứ tự động phát thanh “ Có
ai trong nhà không? Làm ơn cho tôi núp nhờ qua cơn mưa này nghen”. Cứ tưởng nói
cho có nói vậy thôi chứ chủ nhà chắc đang còn đâu đó ngoài liếp mía. Nào ngờ
góc nhà một giọng lào khào trả lời “Cô cứ ngồi đi, có ghế đó”. Nhìn kỹ vào chỗ
vừa phát ra âm thanh, tôi thấy 1 đôi mắt sâu hoắm dưới một mớ bù xù xác xơ gần
giống tóc. Thì ra đó là 1 bà lão Khơmer gầy gò và đen đến mức hòa lẫn trong
bóng tối của căn nhà. Tôi sẽ sàng ngồi lên cái ghế duy nhất trong nhà, hết sức
sẽ sàng vì cái ghế cũng không còn lại gì nhiều của một cái ghế. Nhưng rồi tôi
cũng phải lê la quanh nhà vì mái nhà cũng chỉ là chút ít còn sót lại của một
cái mái nhà mà thôi. Bà lão dường như rất yên tâm về khả năng tự xử của người
khách năng động nên lại rụt sâu vào cái xó của mình và lim dim ngủ. Mưa đã nhỏ
nhẹ hơn, chỉ rào rạt trên mái lá đều đều. Tôi nghĩ mình cũng sẽ ngủ nếu không
phải lanh quanh tránh chỗ dột. Chợt có tiếng giãy đành đạch của một sinh vật
tuyệt vọng nào đó ở phía cửa bếp. Người lịch sự trong tôi nhắc nhở rằng: “Không
được nhòm vào bếp nhà người!” Nhưng tiếng giãy giụa cứ vang lên như lời kêu cứu
âm thầm mà khẩn thiết. Và con mụ tò mò của tôi đã ghé mắt nhìn vào nơi xãy ra
vụ án. Ôi trời! Nạn nhân bị xiên vào nhau thành một xâu dài nào: rắn, ếch,
nhái, cóc…đang vật vã trên nền đất lầy nhầy bùn máu. Tấm liếp bị lôi đánh
“soạt” , một cái đầu tóc lởm chởm sũng nước thò vào nhăn nhở cười chào “Cô đụt
mưa hả cô?” Trên tay cậu nhỏ lăm lăm 1 cây chĩa nhọn hoắc xuyên ngang bụng 1
con rắn mối ngoắc ngoải. Mưa chỉ còn lưa thưa lất phất. Tôi đẩy xe ra đường và
ngoảnh chào tạm biệt 2 bà cháu. Chỉ thấy loáng thoáng trong khung cửa một hàm
răng trắng lóa và mớ tóc bạc xơ xác chênh chao.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

