Trang

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018

Dã tràng

(Bài cũ lôi về từ Yahoo Plus)
Đăng ngày: 00:05  26 - 12 - 2008

Gió kéo Sóng ném oạch vào bờ, Sóng lồm cồm nhổm dậy chạy hụt hưởi về với biển. Gió lại phì phò rượt theo túm chỏm Sóng quăng vào bờ...
Dã Tràng chẳng cần ló đầu nhìn cũng hình dung được cái trò nghịch dai của hai kẻ già nua nhí nhảnh ấy. Nó chọn một khoảnh bờ ưng ý nhất để bắt đầu công việc trọng đại của mình: se cát. Se... se mãi những viên cát bé xinh!... Đừng xem thường những khối cát con con nằm lăn lóc xung quanh Dã Tràng nhé. Những công trình vĩ đại nào mà chẳng bắt đầu từ cái bé con? Và Dã Tràng đang bắt đầu công trình vĩ đại của đời mình bằng việc se cát miệt mài, chăm chú, tỉ mỉ. Không tầm phào như thằng cu con kia, hì hụi móc cát chỉ để đặt lọt thỏm mông xuống mà ngồi cười thích chí, đến nỗi bị Gió ném "ùm" cả nắm cát vào mồm. Không dở hơi như gã lang thang vẽ vời người yêu trên bãi cát để cho mụ Sóng chỉ lau một phát là gương mặt tình nhân trống không kinh dị. Dã Tràng sẽ xây một lâu đài trên cát, một lâu đài tráng lệ cất giữ mọi ước mơ đẹp nhất trên đời.
Những hạt cát dưới nắng càng long lanh rực rỡ. Chất liệu phi thường thế thì thành phẩm ắt sẽ gây chấn động đến bàng hoàng. Ý nghĩ này làm cho Dã Tràng phấn khởi quá! Se nhanh nhanh, se đều đều, se vo vo... những viên cát ngổn ngang như những hòn non bộ tí hon, dấu chân Dã Tràng lúp xúp vòng quanh tựa dấu kim khâu, khâu cho bờ bãi dính chặt thêm vào với biển. Rặng Phi Lao nghiêng nhìn thắc mắc nhưng Dã Tràng không thèm giải thích, có giải thích cũng bằng thừa vì bọn Cây thường làm ra vẻ sắp vươn cao tới trời nhưng lại sống nhờ vào phần thân thể chui rúc sâu dưới đất mà thôi, và chúng lại có cái đầu gỗ nữa.
Sóng Gió hí hớn ôm nhau vật đánh uỳnh lên khoảnh bờ, lôi tuột Dã Tràng bầm dập xuống biển sâu...
Bãi cát vẫn óng ánh vàng và phẳng lặng như chưa từng có những hòn non bộ tí hon, chưa từng có dấu kim khâu lúp xúp.
Rặng Phi Lao tiếp tục cúi đầu suy nghĩ về nguyên nhân vì sao mình không suy nghĩ được.
Lão Gió cứ vần vò mụ Sóng
Chỉ có một Dã Tràng khác ngác ngơ thương nhớ một Dã Tràng...


Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2018

Nguyệt thực


Đêm nay 28/7/2018 sẽ diễn ra nguyệt thực toàn phần dài nhất thế kỷ 21
Đêm nay cũng là đêm trăng tròn nhất trong tháng, đêm rằm tháng 6 âm lịch.
Không chắc còn đủ tò mò để rình xem mặt trăng ôm mặt trời, tôi post lại bài cũ mèm cùng chủ đề nguyệt thực.

NGUYỆT THỰC

Đêm nguyệt thực
Trăng run
giờ xử quyết
Lũ sói người đang thoát lốt dở dang
Ma cà rồng lạc lối lang thang
Phù thủy hái tầm ma trên nấm mộ...

Ta tìm kiếm người xưa trong tuyệt lộ
Cuộc hẹn hò dang dở một kiếp người
Chập chờn chi, hỡi những đóm ma trơi
Muốn thắp sáng hay trêu người điên dại?

Trăng òa khóc
Không gian run rẩy
Đến giờ rồi
Đất thảng thốt rùng mình
Loài chim đêm xao xác bay lên
Trăng vỡ nát
Trần gian đầy bóng tối...

Hằng Nga chết, chắc cũng thành ma nữ
Cũng vật vờ phách quế giữa đêm đen
Người xưa đâu?...
Bia mộ lạnh hơn băng
Đời cô quạnh lạnh hơn bia mộ...

Ta tìm kiếm người xưa trong tuyệt lộ
Cuộc hẹn hò dang dở cả đời ta...

viết năm nào chẳng nhớ nói chi ngày :D



Thứ Ba, 3 tháng 7, 2018

một thuở quỳnh xa...

Hoa quỳnh bên cửa sổ
Gửi hương vào nhà tôi
Trong đêm lặng lẽ nở
Mong manh trắng giữa trời...
Và tôi nhớ chậu hoa quỳnh xa xỉ của thời nhà nhà người người dành đất trồng rau đó. Chậu hoa duy nhất trong cả khu tập thể Nhà Văn hóa PH chỉ có xác trà của chủ nhà thôi mà cứ tốt bời bời, hoa nở trắng cây. Ngày ấy, tôi bị basedow nặng, đêm không ngủ được. Giữa khu nhà chìm trong mê ngủ chỉ có hoa quỳnh thao thức cùng tôi...